Người Sóc Trăng và những câu chuyện nhỏ.

Tháng rồi về dưới huyện ở Sóc Trăng chơi, buổi tối tui với nhỏ bạn đi ra thị trấn, khoảng 9h thì về. Đường về nhà khá vắng, trời lại tối hai đứa sợ ma thí mồ. Đang chạy xe thì nhỏ bạn khều khều nói:

– Ê mày, hình như chiếc xe máy đằng sau đang theo dõi mình.

Tui nhìn vào gương chiếu hậu, tự nhiên sợ nổi da gà:

– Rồi tính sao đây, ở đây vắng queo, không có nhà nào sáng đèn để tấp vô. Thôi cứ chạy hết ga, qua được cái cầu là tới khu dân cư.

Tui rồ hết ga chạy té khói. Thấy tụi tui chạy nhanh, chiếc xe ở phía sau cũng đua theo. Hai chiếc mỗi lúc một gần nhau. Tui nghĩ thầm: chắc toi rồi!

Đến giữa cầu thì chiếc xe nọ vượt lên được, phía bên kia tiếng cô gái vọng lại:

– Em quên tắt xi nhan kìa cưng!!!

Hai đứa tui chưa kịp hoàn hồn để cảm ơn thì người chị đã chạy đi mất.

Ở xứ này người ta dễ thương một cách rất kiên trì!